Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Một bài viết hay về "ngẫm cái sự đời"...

Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế? - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: - Bà bán rau chết rồi. - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi. - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!


P/S : Thương cho bà cụ mất chỉ vì 1 lời nói, thương cho gã vì cái lòng tốt nửa vời của gã, cuộc đời còn lắm chuyện để ngẫm và nghĩ .......

Hình như vs chắc chắn

Người ta thường hay nói" hình như..."
Bởi chỉ nắm trong tay những điều chưa chắc chắn
Nhưng đôi khi biết nó là chắc chắn
Họ vẫn cứ hoài thích nói"hình như..."

Và hình như em bất lực trước ngôn từ
Nên không thể nói với anh những điều sâu kín nhất
Nhưng lẽ nào trên đời lại có "hình như sự thật"
Để không bao giờ chắc chắn được thứ tha

Người ta vẫn thường nói "hình như là..."
Để tự an ủi mình hay làm yên lòng người đối diện
Anh và em-ai là thuyền?ai là biển?
Hay suốt đời cũng chỉ biết hình như...?

Người ta vẫn cứ thích lẫn lộn giữa thực và hư
Bỡi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ
Nên cứ để bản năng và lý trí
Đi chung dường không biết rẽ về đâu

Người ta cứ nghĩ rằng khi yêu nhau
Sẽ thôi không còn "hình như..."nữa
Rằng thế giới này chỉ có mình hai đứa
Rồi ngang nhiên dám chắc chắn đủ điều

Bởi chữ "yêu" luôn gắn liền với chữ"liều"
Nên "hình như..."mới trở thành "chắc chắn"
Chuyện của mình nên nói hay im lặng
Để không nhầm "chắc chắn" với "hình như..."

Dừng lại một phút.....

Dừng lại một phút giây, ta còn gì cho những cái đã qua, đang qua và sắp qua trong đời?

Nó đi qua nhiều thứ, đặc biệt là những nẻo đường khói bụi. Nó thích cái kiểu người lướt qua người, hơi tàn nhẫn với nhau một chút, nhỡ đâu vô tình đi qua người yêu cũ thì sao... nhưng đời dạy nó biết nhiều. Chí ít thì nó cũng khôn ra rằng, đời toàn người tốt cả nên sẽ không có chuyện vô tình đi lướt qua nhau. Chỉ có cố tình không thèm nhìn mặt nhau thôi. Những thứ thờ ơ, lãnh đạm, tê tái ấy nó mang vác làm hành trang để sống với đời.

Tư tưởng của nó thuộc dạng không bình thường (với một số người) và tuyệt đối không bình thường (với số còn lại), nên có người thấy nó sống như một con thú hoang. Nó nhận thức rằng đời ác nghiệt lắm nên phải sống tàn nhẫn chút, giả dối chút, đừng tin ai mà quan trọng nhất, phải hơn người ta để khỏi bị ai ức chế. Nó coi đó như mục tiêu đời mình, sống và phấn đấu để cao hơn người khác, và năm tháng qua, nó lướt đi như vũ bão, vùn vụt với những thứ lớn lao quá đỗi. Đi nhiều và quên cũng nhiều.

Một chiều, nó về nhà, nhìn mẹ đang khom lưng lau nhà, nó thấy thương thương nên giành lau giúp. Ngồi kì cọ từng ngóc ngách, từng chút, từng chút và nó dừng lại. Hai mươi năm nay mẹ kì cọ thế này bao lâu rồi? Hai mươi năm nay mẹ đã làm những gì và còn làm những gì để nó mải miết đi lo những thứ lớn lao đời nó? Câu hỏi vô vọng mà câu trả lời cũng chơi vơi. Nó hỏi mẹ câu khác nhẹ nhàng hơn (với nó): "Mẹ ơi, con lau nhà mẹ vui không mẹ?" - "Mẹ cười, con biết tự lo cho mình là mẹ vui rồi".

Nó đi nhiều, để rồi chiều đó ngơ ngác một phần ba cuộc đời. Chỉ riêng cái việc lau nhà, mẹ dành cho nó hai mươi năm, vậy những cái khác nữa mẹ đã làm thì nó mang ơn mẹ bao nhiêu lần của hai mươi năm? Chiều đó, nó lần đầu dụi mắt nhìn cái định nghĩa mới của "lớn lao". Nó tầm thường nên nghĩ lớn là bự, là to, là những thứ với mỏi tay mới chạm được, có khi, hụt chân rồi vẫn chưa hình dung ra chứ nói gì chạm tay. Mẹ yêu nó, lớn lao với mẹ là nó biết tự chăm sóc bản thân, nhỡ đâu ngày không còn mẹ... Nó cúi mặt cho những lớn lao đời mẹ.

Nó thương bàn tay mình cầm viết mỏi mòn, sao chưa một lần chạm đến những chai sần của một bàn tay khác, vì gia đình chai sạn, vì nó mà chai thêm nhiều hơn nữa. Nó rưng rưng xúc động khi bạn trai (cũ) nấu cơm đãi nó, sao chưa một lần cảm ơn mẹ vì những hạt gạo nuôi nó một phần ba cuộc đời?

Phút giây đó dừng lại để nó ngẩn ngơ cả phần đời đã qua, liệu có còn thành công nào là lớn lao không khi nó lãng quên cả những yêu thương nuôi dưỡng nó thành nhân? Đời vốn dĩ hay quên cả những điều cần phải nhớ, hay là đời vẫn nhớ chỉ vì con người hay quên?

Dừng lại một phút giây để nó biết rằng bàn tay người ta vốn nhỏ sao cứ hoài vươn đến những vì sao khi chưa đủ tầm. Sao không để bàn tay chạm vào những chai sần của mẹ, lau nước mắt cơ cực của mẹ, đỡ đần cho mẹ để biết dẫu bàn tay này có lớn bao nhiêu, có chạm tới cái gì thì cũng chưa chắc đỡ được những gánh cong oằn vai mẹ, chưa chắc xóa nhòa những nỗi đau vất vả một đời mẹ đi qua.

Dừng lại một phút giây, để biết rằng trưởng thành không phải đứng lên từ những thất bại, trưởng thành là bật dậy khỏi giường, đi lau nhà, nấu một bữa cơm. Trưởng thành, là khi biết cho đi những thứ mình được nhận, là không thản nhiên đón nhận những yêu thương, coi đó như là trách nhiệm của người khác, coi đó chỉ là những thứ bình thường. Có còn bình thường không khi những yêu thương đó trải dài hết phần đời còn lại của một con người? Có còn bình thường không những hy sinh thầm lặng chưa hề cất tiếng than van?

Dừng lại một phút giây, để nó cảm ơn cuộc sống này còn những điều bình dị đơn giản. Để nó biết lớn khôn, trưởng thành qua từng ngày, từng tháng, từng năm, để biết đâu cần những mất mát hư hao mới thấy giá trị của cuộc sống. Cái gì cũng có cái giá của nó, chỉ cần chúng ta có cái tâm để cảm và còn một tấm lòng để suy.

Dừng lại một phút giây, để cảm ơn cuộc sống còn những bình minh rất đẹp, những ngày nắng rất trong, những mùa đông rất lạnh để không có gì là quá muộn khi người ta muốn làm. Để nó được san sẻ với mẹ những khó khăn, để nó biết chăm sóc mình cho lòng mẹ nhẹ một nỗi lo, để nó tiếp tục sống, yêu thương và được thương yêu...

Dừng lại một phút giây, nó thấy đời vẫn đẹp, đẹp vì còn những thứ gọi là gia đình, gọi là mái ấm, và quan trọng nhất, còn có tấm lòng của những người mẹ...

Dương Quỳnh Mai

Vợ.. Người Tình...Hồng Nhan Tri Kỷ...

Thế nào là vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Hồng nhan tri kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác; người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ
hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày,người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình; người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ; vợ và ngườig tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.

Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn

Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ
hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà,không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.

Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm,chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa
sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường,dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãnsự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm viêc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.

Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm; khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyên người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng "Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn" sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.

Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ; khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.

Cái mà làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.

Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.
Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tuỳ tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.

Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh
Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.

Có những cái mất đi là do chủ ý, có khi duyên phận cũng không đem lại kết quả gì, yêu một người không nhất thiết phải có được người đó, nhưng khi đã có được một người thì nhất định phải trân trọng, đừng đợi đến lúc bị tổn thương rồi mới đi cầu xin tha lỗi, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới đi tìm lại.
Nếu mà không may em bị rớt một giọt nước mắt rồi, khi đó chính là vì em không tự nguyện quên anh là ai.