Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Một góc sống chậm

Không điện thoại, không laptop, giữa trưa tôi thả mình vào một quán nước nhỏ ven đường trước cổng tòa án, tự cho phép mình tách khỏi dòng người hối hả ngược xuôi trên phố.

Bất giác tôi dừng lại trước ánh mắt ngây thơ đang ngước lên nhìn nắng chói chang một cách thẫn thờ nín lặng. Nhưng hình như ánh mắt ngây thơ kia và em nhòa đi giữa cái nắng, lọt thỏm giữa đám người đang ngồi trước cổng tòa án với những chuyện anh chuyện tôi…

Hỏi cô hàng nước mới hay bố mẹ nó ly dị, tòa xử từ sáng, không biết nó được xử theo ai nhưng ra đến cổng bố tay này mẹ tay kia rồi nó quát lên. Thế rồi anh về nhà anh tôi về nhà tôi, chỉ còn lại thằng bé ngồi lại từ sáng tới giờ.

Chợt thấy lòng mình băng giá giữa ngày nắng. Và mơ hồ nhận ra đã có bao lần tâm hồn mình rung lên như thế, dẫu là rất khẽ, rất mơ hồ để rồi sau đó có những khoảng chùng, những ngẫm ngợi… khi nghe thấy, nhìn thấy những cảnh đời, những con người bất hạnh hay đơn thuần là ánh mắt em hôm nay.

Mừng bởi những ngẫm ngợi ấy không thuộc về mình mà thuộc về người khác, chỉ có điều đã bao lần rồi tôi đã sống với những khoảng chùng như thế không liên quan tới công việc của mình, cuộc sống của mình? Tự bao giờ… Tôi cũng không nhớ rõ.

“Sống là không chờ đợi”, câu slogan quen thuộc (của một nhãn hàng) cũng đã trở thành phương châm sống của không ít người, đặc biệt là những người trẻ. Mỗi ngày sống của chúng ta với biết bao nhiêu điều thấy, nghe để thấu hiểu và trải nghiệm bằng cách này hay cách khác đã đang thấp thoáng hay hiện hữu trong trí óc chúng ta. Và trong đời sống “phi mã” có biết bao cảnh đời đang đứng lại?

Cuộc sống là muôn mảnh ghép. Chúng ta cảm nhận được bao nhiêu chất ấy trong cuộc sống này? Hạnh phúc nhất là được sống, dù ở thời điểm nào. Cần lắm một góc sống chậm để được sống đầy đủ hơn với cuộc sống, để đừng bao giờ sống thiếu khi đã được sống!

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Tản mạn phim và ngẫm sự đời

Không cần nặng nề diễn thuyết hay giáo điều sách vở, đôi khi những thước phim ngắn ngủi lại có thể mang đến cho người xem biết bao điều.



Việc "ngồi" lên cái gì và bằng cách nào!

Trong phim Avatar có một trường đoạn nhân vật Jake Sally bị cả bộ tộc Navi ruồng bỏ, nhưng khi anh cưỡi trên lưng con Rồng Đỏ bay đến thì tất cả ngay lập tức đều thay đổi cách nhìn và tỏ ra tôn kính hết mực.



Click the image to open in full size.


Con Rồng "hàng hiệu" khiến tất cả mọi người phải kính phục chàng Jake.


Liên hệ trong cuộc sống thực tế cũng vậy, rõ ràng một người đi xe hơi luôn được nể nang hơn một anh đi Wave Tàu. Trong trường hợp này, con Rồng Đỏ của Jake đang cưỡi có thể sánh với BMW và đám Rồng Xanh kia ắt hẳn phải là Wave Tàu. Một minh chứng cho thấy: Phương tiện đi lại rất quan trọng, nó nói lên vị thế của người sở hữu. Và điều cốt yếu là ta phải tậu được nó bằng chính khả năng của mình như Jake đã làm trong Avatar.


Với mẹ Thiên Nhiên



Xem các phim như 2012, Avatar khán giả sẽ thấy nhà làm phim luôn tạo ra một cái nhìn khổng lồ về thiên nhiên, và dường như lúc nào con người cũng bé tẹo. Điều này như một lời nhắc nhở về cách hành xử của chúng ta với bà Mẹ thiên nhiên. Có thể Người đang cố bao dung nhẫn nhịn, nhưng nếu những đứa con cứ tiếp tục tỏ ra "không biết điều" thì sớm muộn gì cũng bị trừng phạt đích đáng, vì cho dù loài người có lớn mạnh đến thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng chúng ta cũng vẫn chỉ là những "baby bé bỏng" trong tay bà.




Click the image to open in full size.

Muôn loài sẽ luôn nhỏ bé khi đứng trước bà Mẹ thiên nhiên.
Vì thế hãy học cách cư xử ngoan ngoản và biết điều

Đánh nhau vì một ai đó, không vì bản thân

Trong các bộ phim khác cùng đề tài chiến tranh, đạo diễn thường khai thác theo khía cạnh những anh hùng chiến đấu chống lại kẻ xâm lăng. Nhưng theo dõi Cờ thái cực bay phấp phới, khán giả sẽ thấy nhà làm phim không hề đứng về phe nào trong cuộc chiến Nam-Bắc Hàn (1950), thậm chí là cả hai bên đều làm khán giả cảm thấy ... ghét.

Nhân vật chính của phim là Jin Tae (Jang Dong Gun) và Jin Soek (Won Bin) bất đắc dĩ bị bắt xung quân. Người anh Jin Tae luôn chiến đấu đến cùng, bất chấp mọi hiểm nguy chỉ với một mục đích duy nhất là lập được chiến công, từ đó xin phép chỉ huy cho Jin Soek được giải ngũ về quê tiếp tục đi học, thay anh chăm lo cho em gái và mẹ già.

Jin Tae không quan tâm đến những khái niệm lớn lao như lý tưởng, lãnh tụ hay đất nước... Trong đầu anh, tất cả chỉ có Jin Soek, niềm hi vọng duy nhất cho tương lai của cả gia đình. Cũng chính vì lẽ đó, bất cứ ai đụng đến Jin Soek đều sẽ được Jin Tae xác định là kẻ thù, và quyết chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Xem phim, khán giả sẽ thấy Jin Tae "tạo phản" liên tục, vì cứ hễ bên nào "trót làm đau" Jin Soek là y như rằng bị ông anh chỉa súng bắn tới bến.


Click the image to open in full size.

Một trong những câu chuyện về tình anh em cảm động nhất trên màn ảnh

Ngẫm nghĩ về nhân vật Jin Tae, khán giả sẽ nhận ra đó là biểu tượng cho hầu hết người cầm súng đã xả thân nơi xa trường. Họ chiến đấu chỉ vì một lẽ duy nhất là để bảo vệ những gì thân yêu nhất trong mỗi con người. Nó rất thực tế, chứ không phải kiểu hô hào với các khái niệm lớn lao, đôi khi sáo rỗng. Đối với họ, nơi nào người thân được sống an lành hạnh phúc, thì ắt hẳn đó là quê hương, đất nước, còn bất cứ kẻ nào dám động chạm vào thì chắc chắn sẽ bị xem là kẻ thù "cần bắn hạ", cho dù cấp chỉ huy có là ai, hay mang lý tưởng cao đẹp đến cỡ nào đi chăng nữa.

Trong phim, Jin Tae xuất thân chỉ là một anh đánh giày bình thường như bao người, nhưng vì muốn bảo vệ Jin Soek, anh đã chiến đấu ngoan cường hơn bất cứ ai. Một minh chứng để chúng ta hiểu rằng, khi hi sinh vì những gì thân yêu nhất thì sức mạnh của mỗi con người sẽ là vô biên. Và trong thực tế chiến tranh, nếu phe nào vì lợi ích nhân dân nhiều nhất, thì chắc chắn đội quân của họ sẽ là mạnh nhất, có đủ sức mạnh để chiến thắng, vì sau lưng mỗi chiến sĩ là biết bao người thân yêu, làm động lực để tất cả cùng chiến đấu, hi sinh và bảo vệ đến cùng.

Đừng để nước mắt "đánh chìm" chúng ta

Titanic là một kiệt tác đã đi vào tâm tưởng biết bao người, câu chuyện của chàng Jack và nàng Rose cũng lấy đi nước mắt của hàng triệu khán giả. Tuy nhiên, nếu chú ý, mọi người sẽ thấy khi kể lại chuyện tình buồn của mình, bà Rose ở tuổi 101 không hề thút tha thút thít lấy một lần nào, cho dù các bạn trẻ xung quanh thì cứ gọi là nước mắt nước mũi đầm đìa cả ra. Phải chăng sau từng ấy năm bà đã mất hết cảm xúc với người yêu? Nếu thế thật thì chắc Titanic đã bị xếp vào danh sách những chuyện tình vô duyên nhất màn ảnh.




Click the image to open in full size.

Tình yêu sẽ sống mãi trong bà và Rose không cần đến
nước mắt để tưởng nhớ về Jack.

Có thể với người khác thì quá khứ năm xưa như một bi kịch khó chấp nhận, nhưng với Rose bà đủ mạnh mẽ để vượt qua nó. Tính yêu của hai người đã là vĩnh cửu, cái chết cũng không thể chia lìa hay khiến họ mất nhau. Và trong giấc mơ của mình, Jack và Rose sẽ lại quay trở về tàu Titanic, tự tìm ra một cái kết có hậu cho riêng mình. Bộ phim cũng truyền đi một thông điệp lạc quan: nước mắt chẳng giải quyết được điều gì, nếu biết học cách chấp nhận và đủ bản lĩnh để vượt qua thì sẽ luôn có ánh sáng phía cuối con đường. Ngẫm lại mới thấy trong mấy chuyện tình cảm, phim Tây thường ít sướt mướt hơn hẳn, nếu Titanic mà "rơi "vào tay các nhà làm phim Trung Quốc hay Hàn Quốc thì chắc con tàu Titanic đã bị đánh chìm vì nước mắt chứ không phải nước biển.

Nghệ thuật nói chung và điện ảnh nói riêng không chỉ đơn thuần là sự giải trí, mà ở đó con người còn có thể tìm thấy những thông điệp giá trị đầy ý nghĩa. Ngoài các sản phẩm thị trường kém chất, vẫn có nhiều bộ phim chứa đựng bao tâm huyết của người làm nghề, đôi khi chỉ với hơn một giờ xem phim mà chúng ta đã học được biết bao điều, đó mới chính là giá trị đích thực của điện ảnh.

Trích bitvn.net

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

...là khi ấy.......

Nếu một ngày bắt gặp vì sao băng may mắn. Ngước lên nhìn bầu trời đêm trăng sao rất đẹp. Anh thành tâm nguyện cầu một điều ước nho nhỏ: "Cầu cho em có được người tình như tôi đã yêu em". Là khi ấy...

Nếu một ngày
Nếu một ngày em thấy anh thay đổi... Những câu nói thân thương dịu dàng anh viết không dành tặng riêng em. Nụ cười gượng - ẩn trong đó một nỗi buồn giấu kín. Là khi ấy...

Nếu một ngày đặt bàn tay lên ngực trái. Những nhịp đập rộn ràng mỗi khi anh nhớ em bỗng đập chậm lại. Cứ chậm dần, chậm dần từng nhịp rồi tắt hẳn. Không thể nào nhớ em nhiều hơn. Là khi ấy...

Nếu một ngày anh chấp nhận vô hình trong cuộc sống của em. Đôi ba câu tin nhắn vẩn vơ, bông đùa cứ thưa dần. Vài ba lời hỏi thăm an ủi cũng hóa thành thừa thãi. Chẳng thể nào yêu em nhiều hơn. Là khi ấy...

Nếu một ngày anh rẽ phải, em rẽ trái. Ta đi về phía không nhau. Anh bước 100 bước nhưng không có bước chân nào nhích về phía em. Vậy nên anh đành dừng lại, và cứ thế lặng im mãi mãi... Là khi ấy...

Nếu một ngày, giữa 2 chiều quên nhớ thật chông chênh. Anh băn khoăn với những câu hỏi nhỏ. Đã đủ nhớ để gọi là yêu? Đã đủ quên mà thành xa lạ? Trái tim đa đoan mong manh giữa nỗi buồn có thực. Có lẽ đành xin một chút nhớ để quên em. Là khi ấy...

Nếu một ngày không cho ai là tất cả... Bài ca buồn anh khẽ hát đầu môi. Bỗng nhận ra trái tim mình đang chia thành 2 nửa. Một nửa yêu, một nửa hóa dại khờ. Suy nghĩ trong anh đầy mâu thuẫn. Về ngôi nhà và những đứa trẻ đã quá xa xôi? Là khi ấy...

Nếu một ngày em chợt nhận ra... anh. Anh yêu em bằng cả trái tim chân thành nhất. Muốn được cùng em đi qua những niềm vui nỗi buồn. Muốn được làm những gì em làm, thích những gì em thích; dù đó có là một chàng trai khác, đẹp trai và giỏi giang hơn anh đi chăng nữa, anh sẽ yêu mến anh ấy và chấp nhận rời xa... vì đó là người em yêu! Là khi ấy...

Nếu một ngày bắt gặp vì sao băng may mắn. Ngước lên nhìn bầu trời đêm trăng sao rất đẹp. Anh thành tâm nguyện cầu một điều ước nho nhỏ: "Cầu cho em có được người tình như tôi đã yêu em". Là khi ấy...

Nếu một ngày anh nói dối em một điều rất thật... Anh không còn yêu em nữa. Là khi ấy... Anh yêu em nhiều nhất!

Sưu tầm!!

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

...lãng tử vô danh, đời phiêu bạc.......

...nhìn lại cuộc sống đã qua, mình cảm thấy đã để thời gian trôi qua nhiều quá. Cuộc sống có vui có buồn, ít nhất thì đã làm cho mình thấy nó có nhiều điều ý nghĩa cần phải làm. Đã đến lúc cần phải chính chắn hơn, nhìn nhận mọi vấn đề rõ ràng và sống tốt hơn để không phải tiếc nuối điều chi cả. Thời khắc cần một sự khẳng định và lựa chọn......... bước đi...... tập trung cho sự nghiệp.... mọi thứ cứ để nó trôi qua... ta không thể ép lòng mình...khi ta không muốn..... tiếc chi việc đã qua, để lòng phải xót xa.....

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Cái Tâm là gốc của thành công

Một bài viết hay về sự nghiệp...............

Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?

Một chị giúp việc tốt bụng làm trong một gia đình ở Hà Nội đã 9 năm, chị được chủ nhà rất tin tưởng, thân thiết như ruột thịt. Ngoài mức lương luôn khá hơn những “đồng nghiệp” xung quanh một chút, chị còn được mua bảo hiểm xã hội để sau này về già có lương hưu.

Nhưng cũng ra Hà Nội làm giúp việc, một cô bé mới 16 tuổi đã giết chết chủ nhà một cách dã man nhằm cướp của, để rồi bây giờ nhận mức án 18 năm tù. Cha mẹ đau lòng, xã hội nhức nhối, và tương lai của cô sau này sẽ ra sao?

Một cậu sinh viên Bách Khoa mới ra trường làm lập trình viên trong một công ty tin học. Bắt đầu với mức lương “phó bình dân”, chẳng hề gì, cậu cần mẫn học hỏi đàn anh để hoàn thành bằng được trách nhiệm của mình. Chẳng bao lâu sau cậu thành thạo mọi việc, dự án cậu quản lý chẳng ai phải phàn nàn. Sau 8 năm, bây giờ cậu là một trong những trụ cột “cứng” rồi, không những lương thưởng cao công ty còn chia cổ phần để gắn bó với cậu lâu dài.

Cậu này có cô bạn cùng lớp đại học luôn tự coi mình là “ngôi sao tương lai”, đi xin việc ở đâu cũng khoe khoang về những khả năng “hơn người”. Bởi vậy khi nhận được công việc bình thường cô cho rằng không “xứng tầm”. Sau khi làm một thời gian chẳng có gì thay đổi, cô kết luận “sếp” không biết đánh giá “đúng chất” con người, cô tìm một công ty khác. Nhưng lãnh đạo của công ty mới hình như cũng không biết “nhìn nhận”, chẳng mấy chốc cô lại chán. Rốt cuộc, 8 năm trời nay cô chạy hết công ty này sang công ty khác, vào Nam ra Bắc đủ cả, cứ lâu lâu lại thấy cô lãnh lương “thử việc”. Cô cũng chán ngán cảnh này tới stress và thường than vãn với mọi người là “không hiểu sao số tôi đen thế”. Có bạn nào giống cô ấy không? Xin thưa rằng số phận chỉ tạo hoàn cảnh còn quyết định kết quả xấu tốt ra sao là do con người chúng ta suy nghĩ và hành động có đúng đắn hay không mà thôi.

Có ông chủ 8x cũng “số đen”, vừa lĩnh án 9 năm tù. Bản thân tôi đã từng có vài lần tiếp xúc, đó là một chàng trai thuộc diện thông minh, năng động, khả năng ngoại giao, kinh tế đều được. Có lẽ nhờ đó cậu nắm bắt được tâm lý muốn kiếm tiền “vừa nhanh, vừa dễ, vừa nhiều” của thiên hạ nên cậu đã “tạo điều kiện” cho họ. Chương trình đầu tư tài chính đa cấp hưởng lãi cao (nhưng kết quả là mất cả chì lẫn chài) của cậu chỉ trong một thời gian ngắn đã thu hút mấy ngàn nhà đầu tư gửi tiền vào. Tôi thấy tiếc cho đời cậu, có tài mà vận dụng không đúng chỗ, kết cục thê thảm hôm nay là điều hiển nhiên. May mà pháp luật sớm phát hiện ra cách “làm ăn” này và “thu xếp” cho cậu được ngồi “đúng chỗ” của mình cho tới khi bóc xong 9 quyển lịch.

Những ông chủ làm ăn bốc giời, hớt váng, hoặc bất chấp lương tâm, đạo lý (cho ra đời những sản phẩm rởm, những dịch vụ làm khốn khổ người sử dụng, trở thành mối nguy hại cho xã hội) thì những đồng tiền trái đạo này sớm hay muộn cũng phản chủ, cũng tan tành bởi quy luật cuộc đời. Các bạn trẻ hăng hái làm giàu đừng quên rằng chỉ những sản phẩm, dịch vụ tốt, có ích cho con người, cho xã hội mới tồn tại được lâu bền và đem lại sự giàu có, thành đạt đích thực cho các bạn.

Cuộc sống có những quy luật không thể đi ngược lại. Thực tế đã chứng minh ông trời chẳng cho không ai cái gì. Ta được cái này thì mất cái khác, đúng với những công sức, tâm huyết mình bỏ ra.

Người làm công bình thường (lương “ba cọc ba đồng”) thì ít lo nghĩ, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Chỉ vất vả lúc chưa xong việc thôi, cứ hết giờ làm là thoải mái vô tư. Tài năng và công sức cống hiến tới đâu hưởng tới đó. Vận mệnh của công ty đã có “sếp” chịu trách nhiệm, mình cứ lương thưởng đầy đủ là êm ru. Còn các ông chủ thì chẳng bao giờ có khái niệm hết giờ, xong việc hay nghỉ ngơi thực sự. Nhìn họ bình thản vẻ bề ngoài thôi, trong đầu bề bộn lo toan và công việc. Ai đã từng trải qua mới hiểu việc đưa một sản phẩm hoặc một dịch vụ mới ra thị trường, rồi phát triển thành một thương hiệu mạnh nó “xương” như thế nào. Những người thành công quả là đáng khâm phục, họ phải đổ bao nhiêu công sức, thời gian, trí tuệ, tiền của mới có được thành quả mà mọi người nhìn thấy. Và họ luôn thèm cái cảm giác “như bác nông dân cày xong thửa ruộng”, được ăn thấy ngon miệng, ngủ ngon giấc, đầu óc không phải phân tán, ưu tư. Làm gì cũng có cái giá của nó là thế đấy.

Khi chúng ta chọn cho mình con đường tương lai không cần phải cố “đua” theo một trào lưu nào, hãy để cuộc đời cho công việc mình yêu thích và có khả năng thực sự, để bạn có niềm đam mê, thấy mình đã quyết định đúng, nếu thất bại cũng không hối hận. Và trước hết phải có tâm, có đức, có lòng nhiệt huyết, có trách nhiệm thì việc gì cũng mang lại thành công. Không phải ai cũng tìm được đúng ngành học, đúng hướng đi ngay từ đầu. Bạn cứ hoàn toàn tự tin chuyển đổi sang việc khác phù hợp với mình hơn. Chẳng có nhẽ gì mà chỉ mấy năm học đại học là quyết định cả cuộc đời (những sáu, bảy chục năm sau đó) phải “theo nghề”. Hiện nay số người làm không đúng ngành học ban đầu và đã thành công rất nhiều, người ta vẫn có câu “tay trái to hơn tay phải” mà!

Nếu bạn trẻ nào chọn con đường làm chủ thì hãy xác định đó là cả một quá trình vất vả, gian nan, đã đam mê rồi thì quyết đầu tư tới cùng, phải kiên trì làm bằng được. Nếu chọn con đường trở thành một người làm công thì dù ở đâu cũng hãy vận dụng hết tài năng, tâm huyết, để trở thành “cây cổ thụ” trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Cả hai lựa chọn trên đều có cơ hội thành công và thất bại như nhau.

Mỗi người có một sự nghiệp riêng, làm công hay làm chủ cũng vậy, quan trọng là ai sẽ thành công? Cho dù làm gì cũng chỉ là một “con đường” mà bạn lựa chọn, không có con đường nào tốt hơn, vấn đề là ai sẽ đi tới đích?

Thành đạt không quan trọng là bạn làm thuê hay làm chủ. Theo tôi, trả lời được những câu hỏi dưới đây là ổn rồi:

(1) Việc bạn đang làm có chân chính, lương thiện không ?
(2) Việc đó có đúng với khả năng và ước vọng của bạn không ?
(3) Bạn đã suy nghĩ và làm việc hết mình chưa ?
(4) Sản phẩm (hoặc kết quả công việc) của bạn đã tốt nhất chưa ?
(5) Thu nhập có xứng với công sức bỏ ra hay không?

Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày tôi càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn, đúng đắn và sâu sắc. Hơn bao giờ hết, câu nói này rất phù hợp và cần được nêu cao trong xã hội ngày nay, đặc biệt là với những bạn trẻ đang xây dựng sự nghiệp tương lai, bằng con đường nào cũng vậy. Nhớ nhé bạn trẻ, cái tâm, cái đức chính là nền tảng cho mọi thành công đích thực.

Sưu Tầm

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

HPT Knowing IT-GPDL




Thành viên HSI-P.GPDL
từ bên trái qua:

HàHTN, ViệtPK, HùngDM, QuốcHT (Sếp) và DũngTQ.


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Hạnh phúc ..mong manh...nhưng đâu phải ai cũng có thể nắm giữ được!!!

Cuộc sống có đôi khi buồn, vui, hạnh phúc và cả đau khổ nhưng nhờ có những thứ như vậy, ta cảm thấy nó có ý nghĩa hơn và biết trân trọng những gì mình đang có. Đôi khi hạnh phúc ko chỉ là nụ cười........cơ bản là ta có đủ may mắn để nhận ra điều đó hay không!!!!!.

Một bài viết khá hay về tình yêu, cuộc sống và cả sự hi sinh nữa:

Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi cái thòng lọng của số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng.

1. Khi đưa mẹ chồng về đây an hưởng tuổi già, ai ngờ đó là gốc rễ sự chia ly của chúng tôi.

Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.

Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.

"Khổ đau cay đắng" bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.

Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: "Đi đón mẹ chúng ta thôi!".

Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thânh hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo.

Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.

Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi.

Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: "Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!"

Tôi cười: "Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ".

Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: "Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!"

Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: "Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?"

Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trỗi những âm điệu không êm đềm.

Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?

Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà. Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất đấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.

Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đập cửa phòng đánh "sầm" một cái, nằm trong phòng khóc ầm ĩ.

Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: "Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?"

Anh trừng mắt nhìn tôi nói: "Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?"

Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.

Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận "trọng trách" nấu bữa sáng. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.

Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: "Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?". Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.

Cuối cùng, chồng tôi thở dài: "Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?". Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.

Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn oẹ hết.

Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý. Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ.

2. Đón chào sinh mệnh mới, nhưng mất đi tính mệnh bà!

Suốt ba ngày, chồng tôi không về nhà, cũng không gọi điện. Tôi đang giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ chồng tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn muốn gì tôi nữa? Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon, thêm vào đó việc nhà rối ren, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: "Rodi, trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi khám bác sĩ xem nào".

Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có thai. Tôi hiểu ra sáng hôm đó vì sao tôi nôn oẹ, trong cảm giác hạnh phúc có xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và cả cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi. Mới chỉ ba hôm không gặp mặt, chồng tôi đã trở nên hốc hác. Tôi đáng lẽ định quay người đi thẳng, nhưng trông anh rất đáng thương, tôi không nén được gọi anh lại. Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy tôi, nhưng làm như không quen biết, trong mắt anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm tôi bị thương.

Tôi tự nói với mình, không được nhìn anh ấy, không được nhìn anh ấy, tôi đưa tay vẫy một chiếc taxi chạy qua.

Lúc đó tôi mong muốn làm sao được kêu lên với chồng tôi một tiếng: "Anh ơi, em sắp sinh cho anh một đứa con rồi!" và được anh bế bổng lên, quay tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ ước nó không xảy ra, trên chiếc taxi, nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.

Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường nhớ chồng, nhớ đến sự căm thù trong mắt anh. Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại "ồn ào" lăn xuống.

Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một lần cho rõ.

Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ lùng nhìn tôi, bảo: "Mẹ của tổng giám đốc Trần bị tai nạn xe cộ, đang trong viện."

Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi. Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.

Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệnh xanh tái lại của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà, chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc. Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe bus đã đâm thẳng vào bà...

Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi không cãi nhau, nếu như... trong tim anh ấy, tôi chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.

Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới không thể thở được, muốn giải thích cho anh, muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.

Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng tôi.

Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện trước một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất cả.

Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và, anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.

Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi.

Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn toàn.

Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra. Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong, nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi. Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết tờ giấy viết gì.

Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ mũ xuống, bảo: "Anh chờ chút, tôi ký!". Chồng tôi cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.

Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: "Không khóc, không khóc...". Mắt rất đau, nhưng tôi không cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại phía anh.

"Rodi, em có thai à?"

Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt nữa, lệ "tới tấp" giàn xuống má.

Tôi đáp: "Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể đi được rồi!". Chồng tôi không đi, trong bóng tối, chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy lấy người tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.

Không biết chồng tôi đã nói "Anh xin lỗi Em!" với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được, trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi, cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Do tôi, là vô ý; Còn anh, là bởi cố tình.

3. Mong ước hoá giải những ân hận cũ, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!

Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh. Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng mẹ.

Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?

Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh. Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính "lạch cà lạch cạch", có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.

Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấp áp, một ý nghĩ hiện ra trong đầu tôi: "Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?"

Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp.

Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh... Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi mắt mệt mỏi... Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.

Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: "Phải chuẩn bị hậu sự đi!"

Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là...

Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi:

"Con ạ, vì con, bố đã kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là khao khát lớn nhất của bố... Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể. Bố viết lại trên máy tính, viết những vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố... Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là người bố yêu nhất..."

Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh đều viết hết.

Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức thư:

"Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra đời... Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh... Những quà tặng này, anh sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi..."

Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: "Anh mở mắt cười một cái nào, Em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố..."

Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh "lách tách", để mặc nước mắt chảy dọc má...

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010